Xem Nhiều 12/2022 #️ Đóng Vai Chú Gà Chọi Kể Về Số Phận Bị Bỏ Rơi Của Mình / 2023 # Top 19 Trend | Ruybangxanh.org

Xem Nhiều 12/2022 # Đóng Vai Chú Gà Chọi Kể Về Số Phận Bị Bỏ Rơi Của Mình / 2023 # Top 19 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Đóng Vai Chú Gà Chọi Kể Về Số Phận Bị Bỏ Rơi Của Mình / 2023 mới nhất trên website Ruybangxanh.org. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tôi tên là Oanh Liệt. Cái tên này là do cậu thành đặt cho tôi sau những trận thắng vẻ vang liên tiếp trên các sới chọi trong làng. Vậy mà giờ đây, cậu chủ đã bỏ rơi tôi để chạy theo những trò chơi mới.

Cứ nghĩ đến quá khứ hào hùng là tôi lại vui lên được một chút. Dạo ấy cậu Thành hãnh diện về tôi ghê lắm! Thử hỏi có con gà chọi nào ở làng đông này dám sánh với tôi? Mỗi lần cậu chủ thả tôi vào sới, tôi hiên ngang ưỡn ngực, ngẩng đầu, khoe thân hình nở nang , săn chắc. Hai chiếc cựa nhọn hoắt chĩa ngang, bộ móng sắc khiến đối thủ phải nể sợ. Trận đấu nào cũng kết thúc khá nhanh vì chỉ sau vài đòn độc là tôi đã hạ gục đối thủ. Tôi thích nghe /tiếng reo hò tán thưởng của người xem và tiếng khen âu yếm của cậu chủ. Sau mỗi trận thắng như thế, tôi lại được cậu chủ nuông chiều, săn sóc. Vì thế mà tôi tin rằng đời tôi chỉ có niềm vui chứ không có nỗi buồn. Vậy mà một sự kiện bất ngờ xảy ra làm thay đổi số phận của tôi.

Vào khoảng đầu tháng sáu, bỗng dưng anh Cu Chắt nhà ở giữa làng chở từ phố huyện về mấy cái máy chơi game. Ái chà! Của lạ đây! Chẳng thế mà đám trẻ trong làng bu đen bu đỏ, cố chen lách vào xem, mãi đến sâm sẩm tối mới giải tán. Vợ anh Cu Chắt bảo từ ngày mai, đứa nào muốn chơi thì phải có tiền.

Cậu chủ tôi cũng bị mấy cái máy kì lạ ấy cuốn hút. Ngay sáng hôm sau, cậu dốc ngược cái ống tre tiết kiệm, lấy que khều ra được mấy ngàn bỏ túi rồi rủ bạn cùng đi. Thế rồi sau lần ấy, hễ rảnh là cậu ta lại biến khỏi nhà, đến tụ tập ở nhà anh Cu Chắt để chơi game.

Cậu ấy cho tôi ăn uống qua loa và không còn săn sóc tôi kĩ càng như trước nữa. Có khỉ cả tuần, cậu chẳng xoa bóp rượu nghệ vào thân mình, vào cặp đùi võ sĩ của tôi. Vì thế mà tôi xuống sắc hẳn, mào tái nhợt, nước da cũng không còn đỏ đắn như xưa. Suốt ngày, tôi bị nhốt trong chiếc lồng để dưới gốc cây mít ở góc vườn. Sự quần quanh, tù túng khiến tôi bực bội và buồn chán.

Tôi nhớ những trận đấu sôi động đầy tiếng reo hò, cổ vũ. Tôi nhớ những buổi chiều, cậu chủ ẵm tôi trên tay đi dạo khắp làng. Tôi thèm những tiếng trầm trổ, khen ngợi: “Chà! Đẹp thật! Khỏe thật!”. “Đánh thế mới gọi là đánh chứ! Xứng danh Oanh Liệt!”. Rồi đám bạn cậu chủ năn nỉ được vuốt ve tôi, một tí thôi cũng sướng lắm rổi! Ôi, những ngày ấy sao mà vui vẻ, hạnh phúc!

Còn giờ đây, tôi thấm thía nỗi tủi thân của một kẻ bị bỏ rơi. Cậu chủ coi tôi nào có khác gì đám gà trống, gà mái và lũ gà con tầm thường chỉ biết bươi đất tìm con giun, con dế, nhặt hạt rơi hạt vãi. Không lẽ thời huy hoàng của tôi qua thật rồi sao?!

Kể Về Số Phận Và Nỗi Niềm Của Một Con Gà Chọi Bị Bỏ Rơi / 2023

Đề bài: Em hãy viết một câu chuyện theo ngôi thứ nhất, kể về số phận và nỗi niềm của một con gà chọi bị bỏ rơi

Bài làm

“Tam Mao” cái tôi mà cậu chủ đặt cho tôi. Tôi còn nhớ rõ ngày đó ki tôi vừa mới sinh ra được 20 ngày tuổi, khi đó tôi cùng anh chị vẫn còn đang lon ton chạy theo mẹ. Thì bỗng nhiên có hai người đàn ông đi đến chỉ vào tôi và khen tôi đẹp. Tôi mẹ và các anh chị vẫn chưa hiểu chuyện gì thì bỗng nhiên một người đàn ông bắt lấy tôi và nhấc bổng tôi lên. Lúc này tôi cảm thấy sợ hãi, tôi gọi cầu cứu mẹ, mẹ tôi cũng không biết làm gì chỉ biết chạy vòng quanh kêu “cục cục”. Thế rồi người đàn ông ấy lật tôi sang trai, lật tôi sang phải, lật đằng trước, lật đằng sau ngắm nhìn tôi. Thế rồi người đàn ông ấy cầm tôi trên tay và quyết định đem về nhà nuôi. Từ đó tôi được đặt tên là “Tam Mao”, cậu chủ của tôi cũng chăm sóc tôi rất cẩn thận. Cho tôi ăn ngon, tắm sạch thậm trí cậu còn cho tôi đi dạo chơi khắp nơi, ở các sân gà. Tôi đã được xem rất nhiều trận thi đấu của đàn anh tôi mong một ngày mình cũng được đi đấu như vậy.

Em hãy viết một câu chuyện theo ngôi thứ nhất, kể về số phận và nỗi niềm của một con gà chọi bị bỏ rơi

Và rồi ngày ấy cũng đến, cậu chủ đưa tôi đi thi đấu trước khi đi cậu dặn dò tôi rất cẩn thận, vì lần đầu thi đấu nên tôi đã thua. Nhưng từ đó tôi đã cố gắng luyện tập rất nhiều và rồi tôi bắt đầu lên cơ, thắng tất cả các trận đâu trong làng, không những thế cậu chủ còn cho tôi đi thi đấu ở các xã bên cạnh. Càng ngày tôi càng lên cơ, càng được nhiều người biết đến, nhiều người hỏi mua. Nhưng cậu chủ không bán, cậu chủ càng ngày càng yêu thương tôi hơn. Khiếm tôi hạnh phúc lắm và từ đó tôi càng quyết tâm tập luyện hơn. Nhưng cho đến một ngày tôi thấy cậu chủ mua về một cái gì đó rất đẹp, cậu chủ cứ chấm chấm vào đó là nó chạy. Tôi thấy cậu chủ gọi đó là Iphone 6s. Từ đó tôi như bị bỏ vào lãng quên.

Ngày trước cứ mỗi sáng thức dậy là cậu chủ lại chạy ra với tôi ngay, cậu vuốt ve tôi rồi cho tôi ăn. Nhưng từ khi có cái Iphone đó việc đầu tiên cậu làm mỗi khi thức dậy là mở nó ra và ngồi lướt lướt cười một mình. Mấy sáng đầu tiên trước khi đi làm cậu còn cho tôi ăn uống qua loa rồi mới đi, nhưng mấy hôm sau do mải lướt lướt quá nên cậu quên cả việc cho tôi ăn sáng. Mọi ngày có khi trưa cậu đi làm còn tranh thurchajy về qua nhà mua đồ rồi cho tôi ăn. Nhưng đã lâu lắm rồi tôi không được biết đến bữa trưa. Tôi đến tắm rửa xong cậu lại bắt đầu chạy vào ngồi lướt lướt, bỏ mặc tôi nằm cô đơn một mình. Có một hôm bống dưng cậu chạy ra ôm lấy tôi. Tôi thực sự vui, tôi cứ nghĩ cậu chủ lại yêu thương mình, tôi hớn hở lắm. Nhưng rồi cậu ôm lấy tôi, dơ chiếc điện thoại lên rồi cười. À! Tôi biết rồi hóa ra cậu chụp ảnh,cậu chụp tôi xong rồi cậu lại thả tôi về chỗ cũ. Chả mấy chốc cũng đến cuối tuần, tôi hớn hở lắm vì cứ cuối tuần cậu chủ lại đưa tôi ra các xã thi đấu, hoặc cậu cho tôi đi chơi cùng cậu. Tôi thấy vui nên dậy từ sớm, luyện tập thể dục từ sáng sớm, hết đá chân lại luyện cổ, luyện đầu, tôi chỉ chờ cậu ra xoa bóp dầu nghệ cho mình rồi đi. Tôi nhớ cảm giác được cậu xoa dầu, vuốt ve, rồi nói chuyện. Tôi nhớ cảm giác được đứng trên sân đấu có bao nhiêu khán giả cổ vũ gieo hò. Tôi cứ vừa tập thể dục vừa nhắm mắt mường tượng.

Em hãy viết một câu chuyện theo ngôi thứ nhất, kể về số phận và nỗi niềm của một con gà chọi bị bỏ rơi

Thế rồi cánh cửa phòng cậu cũng được mở ra. Cậu đi qua tôi mà cứ coi như không nhìn thấy tôi. Tôi cứ nghĩ cậu đi đánh răng rồi sẽ ra với mình. Nhưng không cậu ra vứt cho tôi vài hạt thóc, đổ cho tôi ít nước rồi cậu lại đi vào. Tôi thấy cậu lại bắt đầu cầm chiếc điện thoại và cười một mình. Tôi hiểu ra rồi, niềm vui bây giờ của cậu không phải là tôi mà là điên thoại. Cậu đã bỏ rơi tôi thực sự, đã hơn một năm nay cậu đâu có chạm vào người tôi. Nhiều lần tôi đã định bỏ đi, để mặc cậu ở lại ột mình, nhưng lòng trung thành của một con vật không cho phép tôi làm như vậy. Nến tôi cứ ngây thơ ngồi chờ đợi một ngày cậu nhớ đến mình.

Có lẽ các bạn nghĩ tôi ngốc, cậu ấy đa bỏ rơi mình mà vẫn còn trung thành như vậy, nhưng tôi nghĩ nếu tôi cũng dễ thay lòng đổi dạ như cậu chủ thì xa hội này lấy đâu ra người trung thành. Vậy nên, tôi sẽ ở bên cậu chủ đến hết cuộc đời, có lẽ đến khi tôi không còn nữa cậu mới nhận ra giá trị của tôi. Nhưng tôi muốn dạy cho cậu rằng “có không biết chân trọng khi mất đi rồi thì không thể tìm được đâu”. Tôi cũng căm ghét cái thứ công nghê kia nó đã làm con người ta thay đổi quá nhanh, bên cạnh những lợi ích cảu nó thì nó cũng có quá nhiều hạn chế.

Số Phận Và Nỗi Niềm Của Con Gà Chọi Bị Bỏ Rơi. / 2023

Đề bài: “Tôi tên Oanh Liệt. Cái tên này cậu chủ đặt cho tôi nhờ những trận chiến đấu oanh liệt của tôi trên các sới chọi trong làng. Vậy mà giờ đây, cậu chủ bỏ rơi tôi chạy theo những trò chơi mới”. Dựa theo những lời tâm sự trên anh (chị) hãy viết một câu chuyện theo ngôi thứ nhất, kể về số phận và nỗi niềm của con gà chọi bị bỏ rơi

Bài văn mẫu

“Tôi tên Oanh Liệt. Cái tên này cậu chủ đặt cho tôi nhờ những trận chiến đấu oanh liệt của tôi trên các sới chọi trong làng. Vậy mà giờ đây, cậu chủ bỏ rơi tôi để chạy theo những trò chơi mới…”

Cứ nghĩ đến quá khứ hào hùng là tôi lại vui lên được một chút. Dạo ấy, cậu Thành hãnh diện về tôi ghé lắm! Thử hỏi có con gà chọi nào ở làng Đông này dám sánh với tôi? Mỗi lần, cậu chủ thả tôi vào sới, tôi hiên ngang ườn ngực, ngẩng đầu khoe thân hình nở nang, săn chắc. Hai chân tôi vàng bóng, bước đi thì thật nhanh nhẹn, vững chãi. Hai chiếc cựa nhọn hoát chĩa ngang, bộ móng sắc khiến bất cứ đối thủ nào cũng phải nể sợ. Trận đấu nào kết thúc cũng khá nhanh chỉ vì sau vài đòn độc là tôi đã hạ gục đối thủ. Tôi thích nghe tiếng reo hò tán thưởng của người xem, tiếng khen âu yếm của cậu chủ. Sau mỗi trận thắng như thế, tôi lại được cậu chủ nuông chiều, săn sóc. Vì thế, mà tôi tin rằng đời tôi chì có niềm vui chứ không có nỗi buồn. Vậy mà một sự kiện bất ngờ xảy ra làm thay đổi số phận của tôi.

Vào khoảng đầu tháng sáu, bỗng dưng anh Cu Chắt nhà ở giữa làng chở từ phố huyện về mấy cái máy chơi game. Ái chà! Của lạ đây! Chẳng thế mà đám trẻ con trong làng bu đen, bu đỏ, cố chen lách vào xem, mãi đến sâm sẩm tối mới giải tán. Vợ anh Cu Chắt bảo, ngày mai đứa nào muốn chơi thì phải có tiền.

Cậu chủ tôi cũng bị mấy trò kì lạ ấy cuốn hút. Ngay sáng hôm sau, cậu dốc ngược cái ống tre tiết kiệm, lấy que khều ra được mấy ngàn bỏ túi rồi rủ bạn đi cùng. Thế rồi sau lần ấy, cứ rảnh là cậu biến khỏi nhà đến tụ tập ở nhà anh Cu Chắt để chơi game.

Cậu ấy cho tôi ăn uống qua loa và không còn săn sóc tôi kĩ càng như trước nữa. Có khi cả tuần, cậu chẳng xoa bóp dầu nghệ vào thân mình và cặp đùi võ sĩ của tôi. Vì thế mà tôi xuống sắc hẳn, mặt tái nhợt nước da cũng không còn đỏ thắm như xưa. Suốt ngày, tôi bị nhốt trong một cái lồng để dưới gốc cây mít ở góc vườn. Sự quẩn quanh, tù túng khiến tôi bực bội và buồn chán.

Tôi nhớ những trận đấu sôi động tiếng reo hò, cổ vũ. Tôi nhớ những buổi chiều cậu chủ ẵm tôi trên tay đi dạo khắp làng. Tôi thèm những tiếng trầm trồ khen ngợi: “Chà! Đẹp thật! Khỏe thật! Đánh thế mới gọi là đánh chứ! Xứng danh Oanh Liệt!” Rồi đám bạn cậu chủ năn nỉ chỉ được vuốt ve tôi một tí cũng sướng lắm rồi. Ôi! Những ngày ấy sao mà vui vẻ và hanh phúc thế!

Còn giờ đây, tôi thấm thía nỗi tủi thân của một kẻ bị bỏ rơi. Cậu chủ coi tôi nào có khác gì lũ gà trống, gà mái và lũ gà con tầm thường chỉ biết bới đất tìm giun, dế, nhặt nhạnh hạt rơi hạt vãi. Không lẽ thời huy hoàng của tôi đã qua thật rồi sao?

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng….miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Nhóm học tập facebook miễn phí cho teen 2k5: chúng tôi

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Hóa Thân Vào Một Chú Gà Chọi Bị Bỏ Rơi / 2023

Đề bài: Hóa thân vào một chú gà chọi bị bỏ rơi – văn lớp 10

Bài làm

Tôi là một chú gà chọi nổi tiếng là bất bại, đá “trăm trận trăm thắng” chính vì vậy mà cậu chủ của tôi, cậu Min đã đặt cho tôi tên là Anh Hùng. Những trận đấu có tôi thì mọi người tới xem đông lắm, bởi tôi khá nổi tiếng trong giới võ lâm dành cho gà chọi, những người đã có máu mê đá gà không thể không nghe danh của tôi.

Náo nức gần xa, đâu đâu cũng thấy gọi tên tôi Anh Hùng, Anh Hùng cố lên. Tôi say mê trong những tiếng cổ vũ hò reo đó mà quên mất rằng mình chỉ là trò vui cho con người, chỉ là một con gà chọi mất nhân tính đi đánh đồng loại của mình để mua vui cho kẻ khác. Tôi đâu biết rằng cũng có một ngày tôi bị bỏ rơi.

Sau mỗi lần tôi chiến thắng, cậu chủ của tôi cưng tôi lắm cho tôi ăn toàn những món ngon sơn hào hải vị, như giun đất, sâu rau, hay châu chấu…Tôi cảm thấy hả hê và hài lòng vô cùng, dần dần tôi cảm thấy mình cũng chính là Anh Hùng như đúng cái tên của mình vậy.

Rồi một buổi sáng chủ nhật, khi tôi còn đang say sưa giấc nồng ở trong chuồng thì nghe cu Tí chạy sang thì thào nhỏ to với cậu chủ tôi rằng “Sẽ có một đối thủ từ làng bên sang thi đấu với tôi. Nghe nói con này cũng bất bại trăm trận trăm thắng như tôi vậy”.

Tôi nghe thấy có đối thủ là máu ăn thua trong người lại nổi lên. Tôi lập tức bật dậy gáy ò ó o lấy giọng rồi luyện tập những bài quyền cước của mình để lát nữa đây cho đối thủ tơi bời hoa lá. Cho biết thế nào là Anh Hùng.

Rồi giờ phút mong chờ cũng tới, cậu Min cho tôi lên võ đài xung quanh vây kín người xem, rồi đối thủ của tôi cũng xuất hiện, vừa nhìn thấy nó tôi đã thất thần bởi dáng vẻ oai phong, to con như đô vật. Tôi có chút bối rối muốn bay ra khỏi đám đông để thoát nạn này nhưng chẳng có chỗ nào hở để chạy cả, nên tôi đành nhắm mắt xông lên làm liều “phóng lao thì phải theo lao chứ biết làm sao bây giờ”.

Trận đó tôi bị thua tơi tả, ăn nhiều đường quyền chí mạng của đối thủ những cú đạp, rồi mổ vào người, vào mặt, sống lưng khiến tôi nằm bẹp dí như một con kiến trên võ đài.

Sau trận đấu, cậu Min bế tôi về nhà hậm hực mắng tôi “Đồ ăn hại, có thế mà không đánh được nó”, rồi cậu ném tôi vào truồng với cái bụng rỗng đói meo, không cho tôi ăn uống gì cả. Tôi vừa đói bụng, vừa mệt, vừa bị đánh đau nên chân tay chẳng thể nào nhúc nhích được mà nằm bép dí thoi thóp thở.

Lúc này, tôi bắt đầu cảm nhận được sự thất bại của mình. Tôi cảm thấy cuộc đời thật bạc bẽo, mới hôm qua tôi vẫn là Anh Hùng được vạn người tung hô, được coi như một biểu tượng sức mạnh khiến người người, gà gà ngưỡng mộ, thì nay tôi chỉ là nỗi ô nhục, nhận được sự ghẻ lạnh xem thường của người khác mà thôi.

Tôi nằm suy nghĩ miên man, trong đầu tôi chợt nhớ tới mẹ cha, những người anh em cùng lứa với mình ở quê nhà. Tôi sinh ra ở vùng quê nông thôn, bình thường như bao vùng quê khác. Nhà tôi đông anh chị em lắm, lứa đẻ ấy mẹ tôi sinh hạ được 7 người con, trong đó có 4 trai bà gái.

Trong bốn anh em trai thì tôi là đứa nóng tính, háo thắng nhất, bởi tôi là con út trong nhà nên được bố mẹ, anh chị trong nhà vô cùng chiều chuộng, nhường nhịn, sinh ra tính tôi hay ỉ thế làm liều.

Tôi cũng là đứa hay tập thể dục thể thao, thường xuyên chạy bộ trong sân trong nhà, nên sức khỏe khá tốt. Còn các anh tôi do lười thể dục, lại thường phải nhường đồ ăn cho các em nên sức khỏe không được cường tráng như tôi.

Tôi cũng được nhiều cô gà hàng xóm để ý, bởi tôi có sức vóc lại điển trai hơn người nên các cô gái mái tơ thường xuyên lượn lờ đi qua đi lại trước mắt tôi, có cô con dừng lại rồi giả vờ mổ lông, mổ cánh nhằm gây sự chú ý của tôi.

Nhưng do tôi còn đang nuôi mộng chí lớn, lập danh lập nghiệp nên chuyện nhi nữ thường tình tôi không muốn nghĩ tới. Với lại gia đình tôi có bốn con trai các anh tôi vẫn chưa ai xây dựng gia đình thì tôi cũng không muốn vượt mặt.

Cho tới một ngày nọ, có hai bố con nhà kia tới gia đình tôi, gặp bà chủ của tôi để hỏi mua gà chọi. Bà chủ tôi vội vàng mang bốn anh em tôi ra khoe. Hai bố con họ nhìn ngắm bốn anh em tôi rất lâu rồi cậu con trai (cậu chủ của tôi hiện tại) đã chọn tôi.

Cậu nói với bố mình rằng “Con thích con gà này bố ạ, vì nó trông có vẻ oai hùng. Con muốn đặt nó là Anh Hùng”. Thế là ông bố đã mua tôi cho con trai mình, tôi cũng có tên Anh Hùng từ đó.

Từ ngày về nhà mới, ở với cậu chủ tôi được chăm sóc tốt nên càng ngày càng chắc khỏe, những trận đầu ra quân trận nào tôi cũng giành chiến thắng, khiến cậu chủ tôi vô cùng vui vẻ, hạnh phúc. Tôi được tung hô, được quý mến coi như cục vàng của cậu chủ. Tôi khá hài lòng với vị trí của mình.

Những hạnh phúc ngắn chẳng đầy gang, ngày hôm nay tôi đã phải nhận những thất bại đau đớn, phải trả giá cho những gì mình đã gây ra cho người khác. Tôi nằm thoi thóp, nhớ nhà nhớ quê hương…Than ôi, gieo chi ngang trái để gặt về trái ngang.

Bạn đang xem bài viết Đóng Vai Chú Gà Chọi Kể Về Số Phận Bị Bỏ Rơi Của Mình / 2023 trên website Ruybangxanh.org. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!